Nhảm chút: CÁC LỒNG CHÍ CHỌN ĐÊ!


Các đồng chí ạ, có bao giờ chúng ta tự hỏi tại sao những nước kém phát triển, chậm phát triển hoặc… không chịu phát triển như nước ta lại không có tầng lớp quý tộc không?

Đơn giản là do uống quá nhiều beer rượu, đập quá nhiều đá, phê quá nhiều cần, hít quá nhiều keo con chó … và phê ảo về một xã hội bình đẳng ai cũng như ai, không phân chia giai cấp, nơi mà con sãi ở chùa chỉ biết đếm lá đa, đá ống bơ có ngày lên làm vua chúa. Đéo có đâu, sói ạ…

Đối với số đông những kẻ nghèo hèn nhưng lại hay sống ảo, quý tộc hay bị đánh đồng là sống trong biệt thự, lái siêu xe, xài hàng hiệu, vung tiền quảng cáo cho những cuộc…từ thiện mua danh hoặc tối thiểu là chụp ảnh khoe thân như đám Kenny Sang , hotgirl nọ kia hay lũ bán hàng đa cấp kiểu Luật sư Long thể hiện chẳng hạn.

Thực chất, đó chỉ là tâm thần của những trọc phú mới phất vì bán đất, bán dâm, hay cơ hội chính trị hóa thành tiền… ám ảnh sự giàu có đồng nghĩa với quý tộc.

Phần lớn những đại gia tự phong, nữ hoàng, công chúa, hoàng tử, “ngọc nữ” showbiz, báo chí tự phong… mới “rũ bùn đứng dậy sáng lòa” quanh chúng ta đều thuộc loại đấy. Trong khi “Giàu có” mới chỉ là sự sung túc về của cải vật chất, còn “quý tộc” là sự giàu có về tâm hồn.

Những gia đình có truyền thống, có điều kiện, biết chuẩn bị cho dòng dõi và thế hệ sau, khi cho con cái đi du học tại những trường danh giá tại châu Âu thường nhận ra chính những ngôi trường danh giá nhất dành cho giới quý tộc lại là nơi sinh hoạt giản dị và bị dạy dỗ khắt khe hơn nhiều so với những trường học thông thường. (Không như trường dạy chó mà Lý Nhã Kỳ theo học)

Trường dành cho giới quý tộc lại là nơi rèn luyện lối sống khổ hạnh bênh cạnh tâm hồn thanh cao. Vì sự cao quý mà những xã hội văn minh kính trọng không phải là cao ngạo của những kẻ gặp thời, mà là sự đề cao danh dự, tinh thần trách nhiệm, lòng can đảm và kỷ luật tự giác. Nó không hề đối lập với giới bình dân và cũng không gần tương đương với một cuộc sống xa hoa.

Quý tộc là như Đại công tước Áo – Hoàng hậu cuối cùng của Pháp Marie-Antoinette khi bị đám cần lao công nhân, nông nô hung hãn say máu đẩy lên máy chém, khi vô tình dẫm phải chân của người đao phủ đã quay lại “tôi xin lỗi”, trước khi đầu rời khỏi cổ.

Quý tộc là như thời chưa có facebook, một bức ảnh được share rộng rãi ở nước Anh chụp vua George VI đứng trước căn nhà tồi tàn của một người dân nghèo khu ổ chuột London và hỏi: “May I come in, please?” vô cùng lịch sự.

Hay tối thiểu, đang “tiến hóa” thành quý tộc như con gái của Thủ tướng Việt Nam, cho dù bị một bầy giáo sư gửi đơn tố cáo không căn cứ, mà cũng chỉ viết thư “khẩn cầu các bác đừng vu khống bịa đặt…” như một công dân bình thường. https://goo.gl/s4MUt4

Tất cả ví dụ trên đều chung một khí chất của giới quý tộc là biết cách tôn trọng người khác.

Chúng ta có một giới “quý tộc” đang tiến hóa, hay gọi là “đang trong giai đoạn quá độ”, con của những gia đình có điều kiện kinh tế hoặc có quyền lực, được ăn học đến nơi đến chốn ở những xã hội văn minh, đương nhiên họ cũng hấp thụ được nhiều tinh hoa của nhân loại hơn con cái của những gia đình vẫn đang quần quật bán mặt cho đất, bán lưng cho giời , chỉ lo cơm đủ ăn, áo đủ mặc…tương lai sáng như tiền đồ của chị Dậu.

Nếu phải lựa chọn, các đồng chí muốn con nhà ai lãnh đạo các đồng chí và thế hệ con cái các đồng chí?

Các cụ dạy, “làm tớ thằng khôn còn hơn làm h..ỒN thằng dại”, đừng đổ đồng và cào bằng mọi thứ kiểu “Lông mọc trên đầu gọi là tóc, tóc mọc chỗ hiểm hóc gọi là lông”.

Nếu trong đầu còn vài miligam chất xám, các đồng chí chọn đê… hehe….

P/S: Xã hội bình đẳng ai cũng như ai chỉ tồn tại thời cộng sản nguyên thủy hoặc …trong nhà trẻ thôi các đồng chí ạ.

Nguồn: Đại Du (Đừng đọc ngược)
Nguyễn Trọng Nghĩa

Nguyễn Trọng Nghĩa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error

Enjoy this blog? Please spread the word :)