Vì sao phải viết biểu ngữ bằng tiếng Anh?

http://danchuonline.com/vi-sao-phai-viet-bieu-ngu-bang-tieng-anh/

Vì sao phải viết biểu ngữ bằng tiếng Anh?

Tối ngày mồng 5 tháng 11, tại phố cổ Hà Nội, một nhóm biểu tình đã giương cao các biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm lược Việt Nam, phản đối chính phủ lệ thuộc và Trung Quốc… Hơn nửa trong số biểu ngữ này đều được viết bằng tiếng Anh. Điểm qua các gương mặt biểu tình, ta có thể nhìn những nhà biểu tình chuyên nghiệp như Đoan Trang, Lan Lê, Lê Hoàng…v…v… Truyền thông lề trái coi cuộc biểu tình này là một sự thành công, nhưng trên thực tế, ta có thể đây là một phương cách đớn hèn của phe chống đối.
biểu-tình-chống-tập-cận-bình-ở-hà-nội6 biểu-tình-chống-tập-cận-bình-ở-hà-nội8
Ông Tập Cận Bình trong lúc diễn ra cuộc biểu tình thì đang ở khách sạn Sheraton, như thế cuộc biểu tình không hề nhắm vào ông ta. Vì nếu tổ chức biểu tình thực sự phản đối Trung Quốc thì thiết nghĩ phải tổ chức những cuộc ấy ở Sheraton chứ không phải ở phố cổ hay cầu vượt đường Nguyễn Trãi, vốn là những vùng không liên quan gì đến lịch trình của ông Tập Cận Bình. Vậy thì đâu là mục đích thật sự của cuộc biểu tình này?
Để trả lời câu hỏi ấy phải đặt một câu hỏi nhỏ hơn: Tại sao phải viết biểu ngữ bằng tiếng Anh? Phố cổ Hà Nội vốn là chỗ tụ tập rất nhiều người nước ngoài, Tây ba lô đi du lịch. Như thế biểu tình ở phố cổ rõ ràng là nhằm mục đích trưng cái “lòng yêu nước” cho Tây xem, còn Tập Cận Bình có nhìn thấy cuộc phản đối này hay không, họ cũng không quan tâm lắm. Hơn nữa, viết biểu ngữ bằng tiếng Anh, sẽ dễ dàng đăng tải trên các trang báo quốc tế hơn. Thật là chiến thuật truyền thông thông minh. Trả lời được câu hỏi tại sao phải viết biểu ngữ bằng tiếng Anh, ta sẽ thấy mục đích chính của họ là để truyền thông, mà quan trọng hơn, truyền thông cho phương Tây, đứng đầu là Mỹ.
Những người tổ chức cuộc biểu tình này là NoU, và một vài cuộc lẻ tẻ khác thì do Đoan Trang điều hành. Nhưng dù ở quy mô như thế nào thì chúng ta đều thấy là những cuộc đấy mang tính truyền thông tự sướng, chỉ vài ba người lèo tèo, với những khẩu hiệu vô nghĩa, không nhắm vào đối tượng nào cụ thể. Đi trên đường nhìn vào sẽ thấy những cuộc biểu tình này trông rất nhếch nhác, nhưng truyền thông lại đánh bóng lên như những hành động anh hùng.
Lòng yêu nước phải được biểu hiện bằng những ngôn từ hô hào. Lòng yêu nước cần phải thể hiện bằng sư hi sinh. Ai trong số những người xuống đường biểu tình kia dám lên biên giới bảo vệ tổ quốc? Ai sẵn sàng cả đời cống hiến xây dựng kinh tế Việt Nam độc lập tự cường? Ai trong số họ dám dành cả đời mình để tìm hiểu về chính kẻ thù của mình một cách tỉ mỉ, cặn kẽ. Không ai hết!
Những gì các nhà biểu tình chống đối làm đó là: hét thật to, kích động gây gổ để xảy ra xô xát đổ máu, làm truyền thông, và quỳ gối xin Mỹ hãy chiếm biển Đông thay vì Trung Quốc. Lịch sử đã chứng kiến nhiều lần “Đưa hùm cửa trước, rước beo cửa sau” như vậy rồi, và chưa bao giờ thành công, mà chỉ thay từ chế độ đô hộ này sang chế độ đô hộ khác. Huống hồ gì hiện nay, Việt Nam vẫn độc lập không bị Trung Quốc kiểm soát, vậy mà phe chống đối đã “cầm đèn chạy trước ô tô”, tìm mọi cách quỳ gối cầu phương Tây. Hóa ra, đó chính là “lòng yêu nước” mà họ sùng bái.
GĐTQT
Nguyễn Trọng Nghĩa

Nguyễn Trọng Nghĩa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error

Enjoy this blog? Please spread the word :)