Nước Mỹ với văn minh súng đạn

http://molang0205.blogspot.com/2015/12/nuoc-my-voi-van-minh-sung-an.html

Kính Chiếu Yêu


                  Những nơi từng xảy ra các vụ xả súng đẫm máu trên toàn nước Mỹ.

Lại một vụ xả súng xảy ra vào 3/12 trung tâm Vùng Nội địa, một cơ quan hỗ trợ người khuyết tật ở Riverside và Bernardino, California. Ngoài 14 người thiệt mạng còn có 14 người khác bị thương, những kẻ tình nghi đã rời khỏi tòa nhà, có khả năng đang chạy trốn trên một chiếc xe thể thao đa dụng tối màu. 
Không thể phủ nhận, súng đã từng là một phần của lịch sử, văn hóa nước Mỹ, đất nước của những người nhập cư, khai hoang những vùng đất mới. Nhưng tình hình đã thay đổi rất nhiều trong hơn 200 năm qua. Quyền sở hữu súng đạn đã và đang đi cùng tội ác, những vụ thảm sát, chết chóc, nỗi sợ hãi, hoang mang và nhiều di chứng khác nữa.
Tuy nhiên, một vài biện pháp chính nêu trong dự luật như cấm sở hữu các vũ khí tấn công hay mở rộng điều tra hồ sơ người mua súng đã vấp phải phản đối ở cả hai viện Quốc hội, nhất là ở Hạ viện nơi các nghị sỹ Cộng hòa chiếm đa số. Theo thống kê, doanh số bán súng đạn ở Mỹ mỗi năm đạt khoảng 3,5 tỷ USD.
Súng đạn đứng thứ 13 trong danh mục các nguyên nhân gây chết người hàng năm nhiều nhất ở Mỹ. Với 310 triệu khẩu súng đang lưu hành trên thị trường, Mỹ là một trong những quốc gia sử dụng vũ khí nhiều nhất trên thế giới. Kết quả điều tra của Trung tâm nghiên cứu Pew công bố ngày 12/3 đối với hơn 1.500 vị thành niên cho biết chỉ có 24% trong số những người được hỏi cho biết họ sở hữu một khẩu súng và 48% trong số đó cho rằng họ chủ yếu trang bị vũ khí để tự vệ, so với 32% những người sử hữu súng cho rằng họ sử dụng để thỏa mãn thú vui săn bắn.
Kết quả khảo sát này đã đi ngược lại so với kết quả khảo sát tại thời điểm năm 1999 khi mà 49% số người được hỏi cho rằng họ chỉ sở hữu 1 khẩu súng để đi săn trong khi 26% cho rằng họ trang bị súng là để tự vệ.
Hôm qua, sau vụ thảm sát, lần thứ 16 ông Obama phát biểu về một vụ bạo lực súng đạn kể từ khi lên nắm quyền ở Nhà Trắng vào năm 2009. Nói trên đài truyền hình CBS, Tổng Thống Hoa Kỳ nhắc lại điều đã nhiều lần nói trước đây là nếu muốn an toàn hơn, nước Mỹ cần có những quy luật gắt gao để kiểm soát vũ khí, kể cả quy định buộc phải điều tra cặn kẽ những người muốn mua súng. Ông nhấn mạnh: điều không thể chối cãi được là những vụ thảm sát xảy ra ở Hoa Kỳ nhiều hơn ở những quốc gia khác”, vì thế nước Mỹ cần phải có những quy định về súng gắt gao hơn, “để những vụ như thế này không thường xuyên xảy ra”.

Có lẽ đó là nhiệm vụ bất khả thi đối với ông Obama. Tổng thống Mỹ cũng từng rất nhiều lần khẳng định một cách mạnh mẽ và quyết liệt như vậy, nhưng từ nhiều năm qua chính quyền Washington liên tục thất bại trong việc thắt chặt kiểm soát súng đạn.
Cứ sau mỗi vụ thảm sát, dư luận và giới truyền thông Mỹ lại bừng bừng phẫn nộ, đòi hạn chế súng đạn. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó, những lời kêu gọi này rơi vào quên lãng.
Nếu Washington có thể thông qua luật kiểm soát súng đạn mới thì điều đó đã diễn ra từ tháng 12/2012 sau vụ thảm sát ở New Town, Connecticut. Khó có thể tưởng tượng một bi kịch nào khủng khiếp hơn thế: 20 trẻ em nhỏ và 6 giáo viên trường tiểu học Sandy Hook bị một thanh niên trẻ tâm thần bắn chết. Hàng loạt dự luật quy mô nhỏ được đệ trình lên Đồi Capitol nhưng rồi chết yểu. Vì vậy, chắc chắn vụ thảm sát ở Bernardino cũng sẽ chẳng thay đổi được gì.
Tại sao nước Mỹ không thể kiểm soát súng đạn dù những vụ tắm máu liên tiếp xảy ra? 
Đầu tiên, cần phải thấy rằng súng là một phần cơ bản của nền văn hóa và di sản chính trị truyền thống của nước Mỹ từ thuở sơ khai. Tu chính án thứ hai trong hiến pháp Mỹ quy định quyền được sở hữu vũ khí. Như vậy, quyền sở hữu súng được xem là quyền cơ bản của công dân Mỹ.
Vì vậy, nền văn hóa súng đạn Mỹ phát triển mạnh mẽ. Rất nhiều người Mỹ yêu thích súng đạn và tự hào với việc mình sở hữu súng đạn.
Huffington Post dẫn khảo sát của chính phủ Mỹ cho hay, khoảng 34% hộ gia đình Mỹ có súng, tương đương hơn 100 triệu người Mỹ sở hữu súng. Mỹ chỉ chiếm 5% dân số thế giới, nhưng người Mỹ sở hữu tới 30-50% tổng số súng đạn cá nhân toàn cầu.
Các khảo sát cho thấy ngày càng nhiều người Mỹ cho rằng súng đạn là cần thiết để tự vệ, đặc biệt là các cử tri Cộng hòa. Khảo sát của Gallup năm 2008 cho thấy 41% người theo đảng Dân chủ và 53% người theo đảng Cộng hòa cho rằng súng đạn giúp ngôi nhà của họ an toàn hơn. Đến năm 2014, con số này là 41% và 81%.
Do quá nhiều người Mỹ sở hữu súng, ngành công nghiệp súng đạn có ảnh hưởng chính trị vô cùng to lớn. Hiệp hội Súng trường Mỹ (NRA), đại diện ngành công nghiệp súng đạn, là một trong những tổ chức vận động hành lang hùng mạnh và giàu thế lực nhất nước Mỹ. Cứ sau mỗi vụ xả súng, NRA mở chiến dịch vận động ủng hộ súng đạn.
Sau vụ thảm sát ở trường tiểu học Sandy Hook, Phó chủ tịch NRA Wayne LaPierre, hùng hồn tuyên bố: “Thứ duy nhất để ngăn chặn một kẻ xấu có súng là một người tốt có súng”.
Sau đó, NRA mở chiến dịch vận động “Chặn đứng lệnh cấm súng”. Và kết quả là dự luật cấm súng trường có sức sát thương cao bị đánh bại ở Thượng viện Mỹ. NRA và các đồng minh cũng tổ chức nhiều chiến dịch vận động dữ dội để cản trở các bang ở Mỹ thông qua luật hạn chế súng đạn.
NRA còn rất thành công trong việc tiêm nhiễm vào đầu người dân Mỹ về cái gọi là nguy cơ chính phủ liên bang (đặc biệt là Tổng thống Obama) âm mưu tước vũ khí của người dân để trở thành một nhà nước chuyên quyền, độc tài.
Theo USA Today, thống kê cho thấy, cứ sau vụ xả súng và những lời kêu gọi kiểm soát súng đạn là doanh số bán súng ở Mỹ tăng vọt vì người dân sợ nguy cơ chính quyền cấm bán súng.
Kiểm soát súng đạn cũng còn bị xem là “vùng chết chính trị”. Thông thường, đảng Cộng hòa ủng hộ sở hữu súng còn đảng Dân chủ tìm cách hạn chế. Nhưng nhiều chính trị gia Dân chủ cho rằng chính sách hạn chế súng đạn đã khiến các ứng cử viên đảng này thất bại trong các cuộc bầu cử ở các bang nông thôn như West Virginia, Missouri, Ohio, Arkansas, Colorado, Pennsylvania…
Với số súng đạn tràn ngập, chắc chắn sẽ còn nhiều vụ thảm sát xảy ra ở Mỹ. Nhưng kiểm soát súng đạn sẽ mãi chỉ là một ảo tưởng.
Nguyễn Trọng Nghĩa

Nguyễn Trọng Nghĩa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

error

Enjoy this blog? Please spread the word :)