CẢNH GIÁC VỚI NHỮNG HOẠT ĐỘNG “XOÁ BỎ NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”

CẢNH GIÁC VỚI NHỮNG HOẠT ĐỘNG “XOÁ BỎ NỀN GIÁO DỤC XÃ HỘI CHỦ NGHĨA”

Giáo dục lịch sử ở Việt Nam luôn gắn liền với lịch sử dân tộc: “Mất nước chứ không mất làng”, đó là truyền thống ngàn đời của dân tộc ta. “Làng” ở đây là lịch sử truyền thống, văn hóa, đạo đức tiến bộ và độc đáo của người Việt Nam.

Cha ông ta luôn coi trọng giáo dục lịch sử dân tộc cho thế hệ sau. Dù kẻ thù có tìm mọi cách đồng hóa, phá hoại, xuyên tạc, song người Việt Nam luôn sáng suốt, phân biệt rạch ròi công, tội, đánh giá khách quan về lịch sử. Đó là sự răn dạy con cháu “uống nước nhớ nguồn”, biết ơn những người có công với non sông đất nước, vạch mặt những kẻ “Việt gian”, “bán nước”, “cõng rắn cắn gà nhà”. Đó là thái độ cứng rắn, kiên quyết với thứ “ăn cháo đá bát”, “ăn cây táo rào cây sung” khi nhìn nhận về lịch sử dân tộc. Giáo dục lịch sử ngày xưa chủ yếu là truyền miệng, gặp rất nhiều khó khăn từ kẻ “xâm lược”.

Trong tình hình mới, sự dạy bảo của cha ông về giáo dục lịch sử dân tộc được Đảng, Nhà nước ta và nhân dân ta thấm nhuần và thực thi có hiệu quả. Không thể không thừa nhận sự hiểu biết đúng về lịch sử của một bộ phận nhân dân, nhất là thế hệ trẻ còn nhiều thứ đáng bàn. Như trường hợp xét lại Nguyễn Ánh và Nguyễn Huệ, Phan Thanh Giản,…

Tuy nhiên, tâm huyết với vấn đề này là phải góp ý về phương pháp giáo dục lịch sử, phát huy vai trò của các cấp các ngành và toàn xã hội, nhất là từ phía ông bà, cha mẹ với con cháu và đấu tranh có hiệu quả với các hoạt động “xâm lăng”, xuyên tạc về văn hóa, giáo dục, đạo đức, chú ý nhiều hơn nữa những tác động từ mạng xã hội.

Ngày nay, sự nghiệp xây dựng nền giáo dục Việt Nam theo hướng: “Tạo đột phá trong đổi mới căn bản, toàn diện giáo dục và đào tạo, phát triển nguồn nhân lực chất lượng cao và trọng dụng nhân tài” còn nhiều khó khăn, thách thức. Do đó, bên cạnh việc đóng góp những tâm huyết, nhân lực, trí lực, vật lực cho phát triển nền giáo dục nước nhà, chúng ta cũng luôn tỉnh táo, nhận diện, vạch trần và đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, chống phá, nhất là những kẻ đòi “xóa bỏ nền giáo dục xã hội chủ nghĩa” ở Việt Nam.

Giờ đây, kẻ thù địch với chúng ta (chế độ) là những kẻ nói tiếng Việt, có học, có chức vụ và còn nắm quyền lực nhà nước trong từng lĩnh vực nên việc đấu tranh với “các thế lực thù địch” vô cùng khó vì nó “mang áo Đảng và ăn cơm Nhà nước”. Đấu tranh là không thể vị nể hay ngại đụng chạm, sợ sệt… vì ta biết rằng không có cuộc chiến nào không có “thương, vong” nên càng không vì “cá nhân” mà tự hạn chế giá trị và hiệu quả của hai từ “đấu tranh”, đó là phải đấu tranh kịp thời… vì để đến khi đã quá rõ ràng thì đâu cần đấu tranh nữa mà là đã mất hết rồi!

• Nguồn: Nguyễn Trọng Nghĩa

Nguyễn Trọng Nghĩa

Nguyễn Trọng Nghĩa

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error

Enjoy this blog? Please spread the word :)

%d bloggers like this: